Làm thế nào để thử lòng trung thành của vợ mình?

Nếu bạn là một người chồng ghen tuông, bản văn sau đây có thể gợi ý cho bạn. Còn nếu bạn là một người vợ thì bản văn này có thể khiến bạn phẫn nộ. Sau đây là đề nghị của Kinh Thánh để thử lòng trung thành của người vợ.

Luật về chuyện ghen tuông

“ĐỨC CHÚA phán với ông Môsê: “Ngươi hãy nói với con cái Ítraen và bảo chúng: Nếu ai bị vợ mất nết phản bội, nghĩa là có người nằm với người đàn bà ấy mà người chồng không biết; và người vợ đã bí mật thất tiết mà không có ai làm chứng cáo tội, không bắt được quả tang; hoặc người chồng nổi máu ghen và ghen tức vợ đã thực sự thất tiết, hoặc nổi máu ghen và ghen tức vợ mà thật ra vợ đã không thất tiết, thì bấy giờ người chồng phải dẫn vợ đến gặp tư tế, mà tiến dâng bốn lít rưỡi bột lúa mạch vì chuyện vợ mình; nhưng không rưới dầu lên trên và cũng không đổ hương vào, bởi đó là lễ phẩm dâng vì ghen tuông, lễ phẩm để tố cáo tội lỗi.

Tư tế sẽ đưa người đàn bà đến đứng trước nhan ĐỨC CHÚA, và lấy một bình sành đựng nước thánh, rồi lấy chút bụi trên nền Nhà Tạm bỏ vào nước. Sau đó, tư tế đặt người đàn bà đứng trước nhan ĐỨC CHÚA và lột khăn trùm đầu nó ra, rồi đặt lên hai bàn tay nó lễ phẩm tố cáo, nghĩa là lễ phẩm vì ghen tuông; đồng thời tay tư tế cầm bình nước chỉ sự đắng cay và nguyền rủa. Bấy giờ tư tế sẽ buộc người đàn bà thề và nói với nó rằng: “Nếu đã không có người đàn ông nào nằm với chị và nếu chị đã không mất nết mà thất tiết khi chị đang có chồng, thì nước đắng cay và nguyền rủa này sẽ vô hại cho chị. Còn nếu chị có chồng mà mất nết và đã thất tiết với chồng, vì một người đàn ông khác, không phải là chồng chị, đã cho chị nằm với nó – tư tế buộc người đàn bà thề độc và nói với nó – Xin ĐỨC CHÚA làm cho dạ chị héo đi, bụng chị sình lên, khiến giữa đồng bào chị, chị thành đề tài cho người ta nguyền rủa và chúc dữ cho nhau. Xin cho nước đắng cay này ngấm vào nội tạng chị, khiến bụng chị sình lên và dạ chị héo đi. Người đàn bà ấy sẽ thưa: “Amen. Amen.

Tư tế viết những lời nguyền rủa ấy vào giấy và cho nhoà đi trong nước đắng cay, rồi bắt người đàn bà phải uống nước đắng cay và nguyền rủa đó; nước nguyền rủa sẽ ngấm vào người ấy để gây ra cay đắng. Tư tế sẽ nhận lấy từ tay người đàn bà lễ phẩm vì ghen tuông, làm nghi thức trước nhan ĐỨC CHÚA và đặt trên bàn thờ. Tư tế sẽ bốc một nắm từ lễ phẩm đó, làm phần truy tưởng, mà đốt trên bàn thờ.

Tư tế cho nó uống nước rồi, nếu thật nó đã thất tiết và phản bội chồng, thì nước nguyền rủa sẽ ngấm vào nó để gây ra cay đắng, và tạng phủ nó sẽ sình lên, dạ nó héo đi. Giữa đồng bào, người đàn bà đó sẽ thành đề tài nguyền rủa. Nếu người đàn bà đó đã không thất tiết, nhưng vẫn trong sạch, thì sẽ không bị hại và sẽ sinh con.

Đó là luật về chuyện ghen tuông, khi một người đàn bà có chồng mà mất nết và đã thất tiết với chồng, hoặc khi người đàn ông nổi máu ghen và ghen tức vợ mình: thì người chồng phải đặt vợ trước nhan ĐỨC CHÚA, và tư tế phải áp dụng đầy đủ luật này. Người chồng sẽ vô can, còn người đàn bà sẽ mang lấy tội mình.” (Ds 5,11-31)

Phép thử lòng trung thành trong hôn nhân này được gán Thiên Chúa. Nó cũng chứng tỏ rằng Kinh Thánh bao gồm những bản văn được viết do con người và dành cho con người. Trong trường hợp này là dành cho những ông có vợ nghi ngờ lòng trung thành của vợ mình.

Phép thử rất đơn giản: dẫn bà vợ đến vị tư tế để cho bà ấy uống nước đắng. Đây là loại nước độc. Sách Xuất Hành 15, 23[1] cũng dùng từ này để chỉ nước mà dân Israel khi còn trong sa mạc đã từ chối uống vì không thể uống được.

Nghi thức này không phải là độc quyền trong thế giới Kinh Thánh. Sự phán xét của Thiên Chúa hoặc «ordalies[2]» cũng được thực hành ở Phương Đông thời cổ đại và cả ở Châu Âu vào thờ Trung Cổ. Khi thiếu bằng chứng để tố cáo một ai đó thì người ta có thể dùng một nghi thức tương tự như trên để kết án hay tha bổng. Cách làm này chắc chắn có nguồn gốc ma thuật, được Kinh Thánh diễn dịch lại thành một thực hành tôn giáo được Thiên Chúa chuẩn nhận.

Và người vợ?

Trên quan điểm của người nữ, bản văn này gây phiền hà. Thời điểm duy  nhất mà người vợ có thể lên tiếng, không phải để biện hộ hay giải thích, mà chỉ để nói: «Amen, amen!», đây là cách chấp nhận những lời của vị tư tế. Và như vậy, cô ta muốn tạng phủ sẽ phình lên và dạ héo đi. Thật sự tôi không tin rằng đây là điều mà các bà vợ mong muốn …

Câu cuối cùng thật sự gây sốc: «Người chồng sẽ vô can». Ngay cả khi phép thử chứng tỏ rằng người vợ bị cáo gian, bà ta cũng không có thể nói hay làm gì để chống lại ông chồng mình, ông này được miễn nhiễm hoàn toàn. Đàng khác, không có tiên liệu nào dành cho các ông chồng bất trung. Cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên, vì trong nền văn hóa mà chế độ đa thể được chấp nhận, người đàn ông có thể ngủ với bất kỳ người phụ nữ nào, miễn là cô ta không có chồng.

Và sau đó …

Bản văn trích chỉ nói rằng người vợ có tội sẽ phải mang lấy tội mình. Vấn đề là cái chết sẽ là lời kết án cho tội ngoại tình. Nó phải được áp dụng cho người đàn bà bị bắt quả tang (Lv 20,10; Đnl  22,22-24; Ed 16,38-40). Thường là bị ném đá cho đến chết (Đnl 22,20-22).

Bản văn là một ví dụ cho thấy các độc giả ngày nay không thể hiểu Kinh Thánh theo mặt chữ. Đoạn văn này được rút ra từ một thực hành không còn trong thế giới hiện nay nữa.

Sébastien Doane


[1] Nhưng khi tới Mara, họ không thể uống được nước ở Mara, vì nước đó đắng. Bởi thế, người ta gọi nơi ấy là Mara
[2] Có gốc từ tiếng Latinh cổ là “ordalium”, nghĩa là sự phán xét của Thiên Chúa (NdT)

 


Tác giả bài viết: Lm. Phaolô Nguyễn MInh Chính chuyển ngữ
Nguồn tin: Gpquinhon.org

Nên xem

10 ĐIỀU ĐÁNG LÀM MỖI NGÀY NGAY SAU KHI THỨC DẬY