SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN 11 TN

Lm. Giuse Nguyễn

THỨ HAI

Mt 5, 38-42

Lời Chúa hôm nay cho con thấy theo Chúa quả là một thách đố, một sự phấn đấu không ngơi nghỉ, đúng như lời Chúa đã nói: “Ai muốn theo Ta, phải vác thập giá mình hằng ngày mà theo”(Mt16,24). Vì vậy trên con đường theo Chúa phải là một sự nổ lực liên lỉ làm cho con người được thăng hoa, chứ không phải chỉ là một sự cố gắng, dù là cố gắng đến kiệt sức trong một thời gian là đủ.

Trong tinh thần đó, con thấy bài Tin Mừng hôm nay là một thách đố, vì điều Chúa muốn không chỉ đơn giản là một sự công bằng, mà còn là một tình bác ái Kitô giáo. Nếu công bằng thì ai đối xử với con làm sao thì con đối xử với họ lại như vậy. Ai thương con thì con thương lại, ai ghét con thì con ghét lại, cố gắng lắm để giữ được mức không ghét là may rồi. Ai làm hại con thì con có quyền làm hại lại; nhưng vì hãm hại người khác là có tội nên con không hãm hại, nhưng con được quyền xa lánh họ, loại trừ họ… vì họ đã hãm hại con.

Tuy nhiên Chúa đòi buộc con phải vượt lên trên con người tự nhiên của con để có thể sống tình bác ái Kitô giáo. Cách đối xử của con với người khác phải thể hiện được một tình yêu thương. Những điều Chúa nêu lên trong bài Tin Mừng chỉ là những ví dụ và mời gọi con hãy có tinh thần giống như vậy: “Đừng chống cự người ác, trái lại nếu bị ai vả má bên phải thì hãy đưa cả má bên trái… Nếu ái kiện anh để lấy áo trong thì hãy đưa cả áo ngoài… Nếu có người bắt anh đi một dặm thì hãy đi hai dặm…” (Mt5,39-41). Có nghĩa là Chúa muốn con phải sống cao hơn những gì người khác đối xử với con. Điều cao hơn đó chính là tình yêu mà Chúa muốn nhắm đến.

“Lấy oán báo oán, oán chồng chất. Lấy ân báo oán, oán tiêu tan”. Thực vậy, nếu người ta chỉ đối xử với nhau theo những gì người khác đối xử với mình thì cuộc sống này vẫn còn tràn ngập những hận thù, những ghen ghét, những bất công… Nhưng Chúa đã đến để phá tan nguyên tắc đó và loan báo một thế giới mới, thế giới của tình yêu thương.

Lạy Chúa, xin cho con một tình yêu thương sâu thẳm từ trái tim của Chúa, để cách sống của con phản chiếu được tình yêu đó; không sống theo những gì tầm thường của thế gian, nhưng sống theo những giá trị cao siêu của Nước Trời. Amen.

THỨ BA

Mt 5,43-48

Lời Chúa hôm nay cho con thấy sự thật về Chúa. Chúa là Đấng yêu thương mọi người, và tình thương của Chúa chan hòa vũ trụ. Vì vậy cách sống của con cũng phải thể hiện được tình yêu thương dành cho hết mọi người: “Như vậy anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời” (Mt5,45).

Cách sống này đòi hỏi con phải vượt qua con người tự nhiên ích kỷ, hẹp hòi của con. Không phải Chúa khuyên con sống như vậy, mà đó là cách sống của những con người thuộc về gia đình của Chúa: “Người cho mặt trời của người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa rơi xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính” (Mt5,45).

Thói thường, những người tự nhiên con cảm thấy thương mến, những người đem đến lợi ích cho con, những người cho con cảm giác an toàn… thì con sẽ dễ dàng thương mến họ hơn cả những gì Chúa đòi hỏi nữa. Còn đối với những người không đem đến lợi ích cho con, những người gây phiền phức cho con, những người con không có cảm tình… thì con chẳng những không yêu thương, mà còn xa lánh, loại trừ. Nhưng Chúa không chấp nhận cách sống như vậy. Vì cách sống như vậy không phù hợp với Nước Trời. Nước Trời không phải là rạp hát, ai có vé thì vào, nhưng đó là nơi dành cho những người nỗ lực sống theo những gì Chúa đã dạy. Con đường theo Chúa không phải là con đường trãi thảm, nhưng đó là con đường thập giá. Vì vậy những ai tìm kiếm những sự dễ dãi, thoải mái thì không thích hợp với con đường này.

Yêu thương kẻ yêu thương mình, đó là chuyện tự nhiên. Chào hỏi những người chào hỏi mình, đó là chuyện tự nhiên. Chúa nói: “Ngay cả những người thu thuế cũng chẳng làm như thế sao?”(Mt5,46). Có nghĩa là khi con làm một việc mà không có sự cố  gắng nỗ lực thì chẳng có giá trị gì.

Con cố gắng yêu thương những người con không thích, nhưng sao vẫn còn một sự ngượng ngùng nào đó. Con cố gắng chào đón những người làm phiền con, nhưng sao vẫn còn một sự e dè nào đó. Con cố gắng bắt tay với những kẻ không có cảm tình, nhưng sao vòng tay con vẫn còn lạnh nhạt… Không sao! Chúa không cần những kết quả con đạt được, Chúa chỉ muốn xem con đã nỗ lực đến mức nào, có nghĩa là con đã đi trên con đường thập giá được bao nhiêu. Để rồi từ nhữ cố gắng, những nỗ lực của con, Chúa sẽ ghi nhận và tiếp tục đổ tràn hồng ân của Ngài và biến đổi con cũng như những người con gặp gỡ.

Lạy Chúa, xin cho con một tình yêu thương như Chúa để con có thể yêu thương hết mọi người con gặp gỡ. Tuy nhiên con biết bản tính yếu hèn của con chắc chắn không có được sự hoàn hảo như Chúa, nên con xin thêm cho con một sự nỗ lực mỗi ngày không biết mệt mỏi để sống tình yêu thương như Chúa dạy. Amen.

THỨ TƯ

 Mt 6,1-6.16-18

 Ba việc làm thường xuyên của một người đạo đức là ăn chay, cầu nguyện và bố thí. Hôm nay Chúa đã chỉnh đốn lại những việc đó cho đúng với nội dung, tâm tình mà Chúa muốn gởi gấm vào đó.

Chúa Giêsu đã từng chỉnh đốn thái độ ăn chay của những người biệt phái và Pharisêu khi họ nói rằng: “Môn đệ ông Gioan năng ăn chay cầu nguyện, môn đệ người Pharisêu cũng thế, còn môn đệ ông thì ăn với uống” (Lc 5,33). Chúa Giêsu đã nói: “Sẽ có ngày chàng rể bị đem đi; ngày đó họ mới ăn chay”(Lc 5,35). Điều đó có nghĩa mục đích của việc ăn chay là để tập khổ chế trong khi đón chờ chàng rể đến. Chúa sợ người ta sẽ lơ là trong khi đón chờ Chúa đến, vì vậy việc ăn chay là giúp cho mình bỏ đi những thứ vướng bận, hầu có thể thanh thoát cõi lòng mà mong chờ Chúa.

Chúa cũng đã từng dạy: “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện, để khỏi lâm vào cơn cám dỗ” (Mt 26,41). Cầu nguyện như Chúa đã làm gương chính là thái độ kết hợp với Chúa Cha một cách liên lỉ.

Việc bố thí mà Chúa đã noi gương chính là thái độ cho đi không biết mệt mỏi, cho đi những gì mình có, và nhất là cho đi những gì người khác cần.

Nhìn lại ý nghĩa của ba việc đạo đức đó, con thấy hành động của những người biệt phái quả là đi ngược lại với  những gì Chúa đã dạy, họ không đi vào cốt lõi của vấn đề, mà chỉ dừng lại ở hình thức bên ngoài.

Trong ba việc làm đó, không có việc nào quy về mình, nhưng là trở lại cõi lòng mình để đến với Chúa và đến với anh em. Mục đích của việc ăn chay là để quên mình đi, hãm dẹp những thói hư tật xấu để lo đón chờ Chúa. Còn “bọn đạo đức giả” sử dụng việc ăn chay như để đánh bóng tên tuổi của mình, làm cho người khác thấy mình đạo đức thánh thiện, biết đến mình nhiều hơn. Cho nên đó không phải là mục đích của việc ăn chay.

Cầu nguyện chính là gặp gỡ Chúa nơi sâu thẳm cõi lòng mình. Vì vậy người ta chỉ có thể gặp được Chúa khi trở về với cõi lòng mình. “Bọn đạo đức giả” thì cầu nguyện mà không trở về với cõi lòng mình, mà lại “đứng ở ngã ba, ngã tư cho người ta thấy”. Đó thực sự ra không phải là việc cầu nguyện, mà giống như các nghệ sĩ làm những chương trình để đánh bóng tên tuổi của mình. Vì vậy đó không phải là y nghĩa của việc cầu nguyện.

Mục đích của việc bố thí là san sẻ tình yêu thương với người khác, nhất là những người nghèo khổ, kém may mắn hơn chúng ta. Có nghĩa là tình yêu thương của chúng ta lan tỏa đến với người khác. “Bọn đạo đức giả” khi bố thí lại không thể hiện tình yêu thương của mình, mà lại thể hiện sự ích kỷ, mượn người khác làm bàn đạp cho mình; người khác đây lại là những người nghèo khổ, kém may mắn. Do đó, việc bố thí của họ không được Thiên Chúa ghi nhận.

Lạy Chúa, Lời Chúa hôm nay cho con xem xét lại những hành động của con, nhất là những hành động được xem là đạo đức. Con làm những việc đó vì mục đích gì? Khi những việc đạo đức con làm không quy hướng về con, mà để tôn vinh Chúa và hướng đến người khác thì những việc làm đó là đúng. Còn ngược lại thì con đang là một trong số “bọn đạo đức giả”.

 

THỨ NĂM

Mt 6, 7-15

Hôm qua Chúa nói đến 3 hành động của một người đạo đức: ăn chay, cầu nguyện và bố thí. Hôm nay Chúa muốn nói cách riêng đến việc cầu nguyện.

Ngay từ đầu Chúa đã cảnh báo: “Khi cầu nguyện anh em đừng lải nhải như dân ngoại” (Mt 5, 7a). Tại sao họ lại “lải nhải”? Thưa bởi vì: “Họ nghĩ rằng: cứ nói nhiều là được nhậm lời” (Mt 5, 7b). “Dân ngoại” tưởng rằng Chúa không biết gì nên phải nói nhiều, thật nhiều, càng nhiều càng tốt thì Chúa mới biết, Chúa mới nhận lời, Chúa mới ban ơn cho. Còn Chúa thì nói rằng: “Đừng bắt chước họ vì Cha anh em biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin” (Mt 5,8). Vì vậy điều quan trọng trong việc cầu nguyện trước tiên phải là việc nhận biết sự thật về Thiên Chúa.

Tiếp đến Chúa dạy cho các môn đệ lời kinh Lạy Cha. Đây là một điều hết sức đặc biệt vì chính Chúa dạy cho chúng con phải cầu nguyện như thế nào cho đẹp lòng Chúa. Từ lời kinh này Chúa muốn cho chúng con một cách thức cầu nguyện. Khởi đầu của việc cầu nguyện phải là việc chúc tụng ngợi khen Chúa: “Lạy Cha chúng con ở trên trời, xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển, triều đại Cha mau đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời” (Mt5, 9). Kế đến là lời cầu nguyện xin ơn, xin cho những nhu cầu vật chất: “Xin cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày” (Mt5, 11). Sau nữa là xin lỗi: “Xin tha tội cho chúng con” (Mt5,12). Cuối cùng là xin Chúa gìn giữ cho các môn đệ khỏi phải sa vào những cám dỗ của trần gian. Đây có thể được xem là lời nguyện thánh hiến: “Xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ” (Mt5,13).

Từ lời Chúa hôm nay cho con thấy rằng việc nhận biết Chúa là căn nguyên cho đời sống đức tin của con. Vì con nhận biết Chúa thế nào con sẽ sống và cầu nguyện như vậy. Nếu con nhận biết Chúa là Đấng quyền năng, là chủ tể muôn vật muôn loài, là Cha yêu thương của con thì con sẽ sống trong sự tin tưởng phó thác. Và việc cầu nguyện của con sẽ là hành động của một đứa con chạy đến với vòng tay yêu thương của Cha mình. Còn nếu con chỉ nhìn ra Chúa như một trong số những thần minh của dân ngoại, thì cách sống của con sẽ là chạy tới chạy lui, lăng xăng để tìm cho mình một vì thần nào có thể đem đến lợi ích cho mình. Từ đó thái độ cầu nguyện của con sẽ là nói nhiều cho Chúa biết những nhu cầu của con để Chúa có thể cạnh tranh với những thần minh khác.

Nếu con nhận ra Chúa là Chúa chân thật và duy nhất, Thiên Chúa yêu thương, thì thái độ cầu nguyện của con sẽ theo sự chỉ dạy của Chúa. Trước hết là chúc tụng ngợi khen Chúa vì  Chúa là Đấng đáng chúc tụng, sau nữa là xin lỗi về cách sống bất xứng của con; cũng như hứa sẽ tha thứ những lỗi lầm cho người khác xúc phạm đến con. Sau cùng là xin những ơn lành cần thiết cho đời sống tâm linh cũng như vật chất, nhưng quan trọng nhất là xin cho phần hồn, phần rỗi của con.

Khi con nói lên những điều đó không phải để cho Chúa biết, nhưng để con y thức con cần đến Chúa, để con biết chạy đến Chúa thường xuyên, để con biết mở lòng mình ra mà đón nhận ơn Chúa; vì nếu con cứ khép kín lòng mình lại thì ơn Chúa trở nên vô ích cho con.

Lạy Chúa, xin cho con nhận ra sự thật về Chúa để con có thể an tâm phó thác cuộc đời mình trong vòng tay yêu thương của Chúa. Và xin cho con biết cách cầu nguyện sao cho đẹp lòng Chúa. Nhưng trên hết mọi sự, xin cho con biết làm theo thánh ý Chúa.

 

THỨ SÁU

Mt 6, 19 – 23

Lời Chúa hôm nay cho con thấy được cùng đích cuộc đời và đâu là sự lựa chọn đúng đắn, khôn ngoan.

Chúa đã nói: “Anh em hãy tích trữ cho mình những kho tàng ở trên trời”  (Mt6,20a). Điều đó cho con biết hạnh phúc vĩnh cửu, quê hương đích thực của con là ở trên trời, vì nơi đó: “Mối mọt không làm hư nát và kẻ trộm không khoét vách lấy đi” (Mt6,20b).

Quả thực tất cả những gì ở đời này đều chỉ là tạm bợ, chóng qua, dù cho đó là giá trị tinh thần đi nữa. Niềm vui, hạnh phúc không thể là mãi mãi ở đời này, nó chỉ có ngần, có hạn mà thôi. Danh vọng, quyền lực không thể tồn tại mãi, nó sẽ có thời có buổi. Tiền bạc, vật chất không thể có hoài, đến lúc nó sẽ hết.

Chỉ nơi Chúa mới có niềm vui bất tận, có hạnh phúc vô biên. Con muốn có được niềm vui, hạnh phúc đó thì con phải biết “góp vốn” vào kho tàng đó. Vốn liếng con góp vào chắc chắn không thể là những giá trị vật chất, mà chỉ là giá trị tương ứng với Nước Trời. Đó chính là tình yêu, là sự thật, là công bằng, là bác ái, là hy sinh, là khổ cực…

Con chỉ lo sống cho thực tại chóng qua ở đời này. Con chẳng lo xây đắp hạnh phúc mai sau là bởi vì con chưa cảm nghiệm được hạnh phúc Nước Trời. Con chỉ thấy được sự hấp dẫn của tiền bạc, của danh vọng, của lạc thú ngay trước mắt con, chứ con có thấy hạnh phúc thiên đàng đâu! Con có thấy niềm vui bất tận gì đâu! Vì vậy điều Chúa nói là đúng: “Kho tàng của anh ở đâu thì lòng anh ở đó” (Mt6,21). Làm sao để có thể thấy được kho tàng đích thực của con là ở trên trời?

Có một người giàu có kia trước khi chết nói với các con mình rằng: “Hãy làm một cái quan tài đặc biệt để chôn mẹ”. Những đứa con tưởng mẹ mình muốn được chôn trong một quan tài gỗ quy, hoặc quan tài được cẩn ngọc dát vàng. Điều đó đối với họ quá dễ dàng. Nhưng không, người mẹ muốn được chôn trong quan tài được khoét hai cái lỗ hai bên. Những đứa con thắc mắc tại sao vậy? Người mẹ trả lời: “Để khi liệm mẹ, người ta đưa hai bàn tay trắng của mẹ ra cho chúng con thấy rằng, dù mẹ giàu có nhưng khi chết chẳng mang theo được gì”.

Câu chuyện đó nói lên một thực tế: Con người khi còn sống dù có tất cả, nhưng khi chết chẳng mang theo được gì hết. Đó là những thứ kho tàng dưới đất. Còn kho tàng ở trên trời dù chưa thấy nhưng con vẫn tin vì đó là điều Chúa Giêsu đã hứa. Mà lời hứa của Chúa thì chắc chắn là sự thật, vì Chúa “là đường, là sự thật và là sự sống” mà. Hơn nữa, còn có biết bao nhiêu người đã sống và nhất là đã dám chết để bảo vệ kho tàng thiêng liêng đó.

Lạy Chúa, con nhận ra hạnh phúc đích thực của con là ở trên trời. Vì vậy con phải lo xây dựng quê hương trên trời bằng cách nỗ lực sống ở trần gian này nhưng không bám víu vào những giá trị chóng qua của nó. Nhưng con phải xây đắp giá trị nước trời ngay trần thế này bằng tình yêu thương, sự công bằng, những hy sinh khổ cực trong cuộc sống hằng ngày. Sống được như vậy là con đang tích trữ cho mình kho tàng ở trên trời.

 

THỨ BẢY

 Mt 6, 24-34

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay có chỗ Chúa đã khiển trách các môn đệ: “Ôi những kẻ kém tin!” (Mt6,30). Lời khiển trách đó cũng là lời nhắc nhở cho chính bản thân con.

Chúa khiển trách các môn đệ kém tin về điều gì? Chúa khiển trách họ vì còn băn khoăn lo lắng nhiều thứ quá, nhất là những thứ không đáng lo: cơm, áo, gạo, tiền. Những thứ đáng lo như là phần rỗi linh hồn, làm sao đẹp lòng Chúa, làm cách nào để xây dựng Nước Thiên Chúa thì lại không lo. Khi mà con còn lo lắng những thứ chóng qua, ví dụ như là: “lấy gì mà ăn, lấy gì mà mặc” (Mt6,25a) có nghĩa là con chưa có niềm tin mạnh mẽ vào Chúa.

Khi thấy niềm tin của mình còn yêu kém như vậy, nhưng con lại an lòng vì Chúa không chê ghét con, ngược lại Chúa còn dạy dỗ con rất từ tốn. Chúa cho con thấy giữa mạng sống và cơm ăn, điều nào quan trọng hơn? Chắc chắn là mạng sống rồi. Vậy một khi Chúa dựng nên điều quan trọng là mạng sống, chẳng lẽ Chúa lại không biết cách để lo liệu cho chuyện phụ thuộc là cơm ăn sao?: “ Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao?” (Mt6,25b).

Chúa còn đưa ra những ví dụ hết sức cụ thể qua hình ảnh của con chim, của hoa huệ ngoài đồng. Nó đâu cần phải gieo gặt, trồng tỉa; hoặc lo dệt vải gì đâu, mà nó cũng có của ăn, vẫn được mặc những màu sắc sặc sỡ. Nhiệm vụ của nó là lo hót líu lo trên bầu trời, là lo tỏa hương thơm cho đời, lo làm hết sức mình. Nó chỉ chóng qua, sớm nở tối tàn, vậy mà Thiên Chúa còn lo lắng cho nó một cách hoàn hảo như vậy, thì huống hồ chi là con người của chúng ta: “Nếu hoa cỏ ngoài đồng nay còn mai đã quẳng vào lò mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em” (Mt6,30).

Chúa cho con biết sự lo lắng không cần thiết như vậy chỉ có nơi những dân ngoại, vì dân ngoại là những người không có ai để nương tựa. Còn con, cuộc đời của con nằm trong vòng tay Chúa, Ngài dựng nên con, nên chắc chắn Ngài sẽ biết cách để lo cho con: “Tất cả những thứ đó dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần những thứ đó” (Mt6,32).

Điều Chúa muốn con quan tâm, lo lắng là gì? Là “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người”( Mt6,33). Có nghĩa là biết quan tâm để  lo giữ những lời Chúa dạy, quan tâm để làm cho mình mỗi ngày một sống tốt lành thánh thiện, giống Chúa hơn… Khi con biết quan tâm đến những điều đó, chắc chắn Chúa sẽ rất vui lòng.

Hiểu như thế để con an tâm sống giữa cuộc đời này mà không lo tìm kiếm những thứ chóng qua, nhưng chỉ biết làm sao cho đẹp lòng Chúa. Khi con quan tâm đến những điều chính đáng như vậy thì con không có thời gian để gian để lo cho những chuyện thứ yếu. Con sống mỗi ngày, mỗi giây phút trong niềm vui hạnh phúc được Chúa yêu thương. Những chuyện ngang trái, những trắc trở, những dở dang trong cuộc đời có đến cũng không làm cho lòng con nao núng, vì con tin tưởng và phó thác vào Chúa.

Nên xem

Thánh Kinh bằng hình: Lễ Các Thánh Nam Nữ

T3, 30/10/2018 – 16:35   THỨ NĂM ĐẦU THÁNG TUẦN 30 TN  Ngày 01/11/18 Lễ Các …